Một cú rướn người. Một nhịp chân dứt khoát. Một khoảnh khắc tưởng chừng không nhìn thấy được – nhưng đủ để làm đổi tên lịch sử, đổi hướng sự nghiệp, đổi cả phần đời phía sau.
Tôi luôn nghĩ về con số ấy như một ẩn dụ tuyệt đối của cuộc sống:
Thành – bại, vinh quang – lãng quên, đôi khi chỉ cách nhau một tích tắc của bản lĩnh.
Trong các cuộc thi sắc đẹp, người ta nhớ rất rõ tên các Hoa hậu. Nhưng nếu tôi hỏi bạn: “Ai là Á hậu Việt Nam năm 2010?” – có lẽ nhiều người sẽ lúng túng. Dù nhan sắc, ứng xử, tri thức… đôi khi chẳng khác là bao.
Khoảng cách ấy không nằm ở năng lực. Nó nằm ở một điểm rơi – nơi người ta bền bỉ thêm một chút, dấn lên một bước – đúng vào lúc người khác chọn dừng lại.
Cuộc đời cũng vận hành như thế.
Không phải ai giỏi nhất sẽ thành công. Mà là ai còn đi tiếp khi mọi người đã rẽ lối.
Một luật sư có thể nắm hồ sơ giỏi, tranh luận hay, tư duy sắc bén. Nhưng đôi khi, bản án thắng thua lại được quyết định bởi chi tiết rất nhỏ: một dòng chữ mờ nhòe trong bản cung, một câu hỏi chưa ai dám đặt, một lần không gục ngã giữa phiên tòa gay gắt.
Tôi vẫn thường nói với các bạn trẻ:
“Luật sư biết việc – một đồng.
Luật sư làm việc chỉn chu – ba đồng.
Luật sư có tư duy – tám đồng.
Nhưng luật sư dám đi đến tận cùng sự thật, dám chịu trách nhiệm đến phút chót, dám đối mặt với rủi ro lớn nhất… thì có thể một trăm đồng – hoặc… vô giá.”
Nghe thì tưởng xa. Nhưng cái “vô giá” ấy không nằm ở đâu cao siêu. Nó nằm trong từng chi tiết sát mặt đất:
Một bản cam kết viết tay bị bỏ quên.
Một cuộc điện thoại lúc nửa đêm với nhân chứng.
Một lần đứng vững lập trường – đúng lúc mọi thứ tưởng chừng sụp đổ.
0,005 giây không phải là thời gian. Đó là biểu tượng của ranh giới – giữa những người kiên trì đến cùng và những người dừng lại đúng lúc.
Nó là cú rướn cuối cùng mà không ai bắt buộc. Là nấc cam kết mà không ai chứng kiến. Là khoảnh khắc mà luật sư, vận động viên, hay bất kỳ ai – chỉ còn một lựa chọn: tiến lên, hoặc mất tất cả.
Và vì thế, nó không chỉ làm nên chiến thắng.
Nó làm nên một cuộc đời.