Tôi ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ quay như lên cơn, gấp gáp, không thèm hỏi ai. Trời đã chuyển, mọi thứ đã khác.
Tự dưng đứng yên. Cảm giác như… chính mình đang chậm lại. Nhìn quanh, thấy rõ luôn - mọi thứ đã khác.
Công việc giờ ko chỉ là nhiều. Mà là gấp. Và phải giỏi hơn. Ngày xưa viết tay 1 cái văn bản mất nửa ngày. Rồi máy tính. Rồi phần mềm. Giờ AI làm trước cả khi mình nghĩ xong. Cứ mỗi lần công nghệ đổi, cả thế giới lại tăng tốc. Ko nhanh là tụt. Ko học là out. Mà tụt rồi thì ko ai đợi.
Hôm rồi về quê, gặp bác CT phường cũ. Trc còn họp hành, chỉ đạo rôm rả. Nay ngồi xếp hàng chờ giấy tờ, chả còn chức vụ gì sau sáp nhập. Bác cười, nhưng mắt hơi buồn: “Giờ nó chạy nhanh quá, chú ạ… Mình lạc nhịp rồi.” Nghe mà nghẹn.
Mà thật ra, bác ko lạc nhịp một mình. Nhiều ng cũng đang như vậy. Ko phải do dở, mà vì vẫn nghĩ kiểu cũ: TỪ TỪ TÍNH, còn thời gian mà. Nhưng giờ là thời của ng nhanh. Cơ hội ko mất, nó chỉ âm thầm chuyển tay. Ai lẹ tay thì có, ai chần chừ thì thôi.
Kế hoạch bạn mới in, hôm sau đã lỗi thời. CV vừa chỉnh, hệ thống đã lọc mất. Tài khoản đang định nhắn chốt đơn, khách đã sang bên khác. Ko phải do bạn dở, chỉ là bạn chưa kịp.
Giờ mà còn chậm là bị vượt, giỏi mà chậm cũng bị thay. Thật! “Từng có năng lực”, giờ ko đủ nữa đâu.
Nếu ko bắt đầu lại, ko update lại, ko chuyển động từ chính mình… thì tháng sau, bạn cũng sẽ ngồi kể 1 câu chuyện tiếc tiếc như bác Chủ tịch kia, mà biết vậy cũng ko làm gì đc nữa.
Nên thôi, đừng đợi nữa. Đừng viện lý do, đừng nghĩ phải hoành tráng, chỉ cần bắt đầu. Hôm nay, học 1 cái gì đó mới, Gỡ 1 thói quen cũ, Làm lại 1 thứ bạn từng bỏ dở.
KHÔNG ĐỂ HƠN AI, CHỈ LÀ ĐỪNG BỊ BỎ LẠI.