Tôi nhìn em một lúc, rồi nói thẳng:
“Thế thì em nên để cuộc đời vùi dập cho quen đi.”
Tôi không cố làm đau. Nhưng tôi biết - nếu không nói thật vào lúc này, sau này em sẽ đau hơn gấp nhiều lần. Vì cuộc đời không có ai đi theo để đỡ mình suốt cả đoạn đường dài. Gia đình có thể chở che một thời. Nhưng công việc, xã hội, và va đập cuộc sống… sẽ không có ai né tránh tổn thương thay mình.
Tôi từng gặp không ít người - trẻ tuổi, tài năng - nhưng sụp đổ rất nhanh chỉ vì họ chờ ai đó đến kéo mình dậy. Chờ một cái nắm tay. Một lời khen. Một sự thấu hiểu. Nhưng sự thật là, đôi khi chẳng ai đến cả. Và càng chờ, càng chìm.
Ngược lại, tôi cũng từng gặp những người đã từng thất bại đến tận đáy – và rồi lặng lẽ ngồi dậy, bước tiếp. Không than vãn. Không kể lể. Không cầu cứu.
Họ không cần ai nâng.
Vì họ đã chọn: tự mình đứng dậy.
Tôi tin, trong mỗi người đều có một bản lĩnh thầm lặng – chỉ chờ được đánh thức. Nhưng bản lĩnh ấy không đến từ những lời an ủi. Nó đến khi mình chịu nhìn thẳng vào sự thật, gạt nước mắt, và bắt đầu lại – dù là một bước nhỏ.
Cô bé ấy, hôm qua, sau khi khóc, đã ngồi lại rất lâu. Em không bỏ về. Em không cãi. Em chỉ hỏi:
“Em nên bắt đầu lại từ đâu?”
Và ngay khoảnh khắc đó, tôi biết - em đã bắt đầu thật sự chuyển mình để trưởng thành.
Không ai cứu được mình - trừ chính mình.
Không ai bước giùm mình qua nỗi đau. Không ai chịu trách nhiệm thay mình cho những lựa chọn sai.
Tự cứu không phải là cứng rắn - mà là không buông.
Nếu bạn đang ở trong một vùng tối nào đó, hãy nhớ:
Không có ai đến đâu. Nhưng chính bạn - vẫn còn ở đó. Và thế là đủ để bắt đầu.