Tôi chợt thấy nhói lòng, nhưng cũng thấu hiểu. Vì tôi biết, trong vai trò “sếp” - chúng ta không có quyền được ốm. Không phải SK là bất khả xâm phạm. Mà bởi vì: đằng sau một người lãnh đạo là cả một guồng máy đang vận hành. Là bao nhiêu nhân viên đang cần một quyết định. Là khách hàng đang chờ một lời bảo vệ. Là niềm tin, là kỳ vọng, là cả danh dự của tổ chức mà mình gánh trên vai.
Có những ngày, chúng tôi vừa thua, vừa bị hiểu lầm, vừa phải vỗ về một đồng đội trẻ đang hoang mang. Nhưng buổi sáng hôm sau, vẫn phải chỉnh tề vest, nói một câu thật vững:
“Không sao. Việc vẫn phải làm. Đời mình tự chịu.”
Làm lãnh đạo - là chọn con đường cô độc, mà mỗi bước đi đều cần tỉnh táo và nhẫn nại. Là học cách thức dậy sau 4, 5 tiếng ngủ, là lau khô giọt nước truyền đang chảy trên cánh tay, để ký vào văn bản kịp hạn. Là nuốt cơn sốt vào trong, vì hôm nay có khách hàng đang gặp biến cố. Là biết mình không được gãy, vì nếu gãy, những người phía sau sẽ hoảng loạn.
Và cũng có những lúc tôi tự hỏi:
“Có đáng không, khi phải làm sếp trong thời đại quá nhiều kỳ vọng, quá ít kiên nhẫn này?”
Nhưng rồi tôi nhìn thấy những cộng sự như cô ấy gục xuống trong thầm lặng, mà không để rơi một giọt than thở.
Tôi nghe những cú điện thoại lúc nửa đêm từ khách hàng nói:
“Em chỉ còn trông vào anh.”
Tôi đọc ánh mắt biết ơn từ những người trẻ khi nhận được một bài học quý từ va vấp đầu đời.
Và tôi biết:
Không có ai bắt sếp phải hy sinh. Chỉ là, những người làm nghề bằng trái tim - họ chọn điều đó. Làm sếp - không phải để ra lệnh. Làm sếp - là gánh vác, là chịu trách nhiệm đến tận cùng, là dẫn đường kể cả khi chính mình đang rã rời.
Nên đôi khi, không phải chúng tôi không biết mệt. Chỉ là không dám gục xuống, trước khi đưa được đội ngũ về đến đích.