Một hôm, tôi nhờ một nhân viên chuyển giúp tập tài liệu vào phòng trong - nơi tôi đang tiếp khách. Đợi một lúc, rồi hai lúc. Ba mươi phút trôi qua, không có ai mang tài liệu vào.
Tôi nghĩ chắc cậu ấy bận việc gì đột xuất nên tôi chủ động bước ra ngoài. Nhưng không - cậu ấy vẫn đang ngồi ung dung ngoài đó, không một dấu hiệu vội vã.
Tôi hỏi:
– “Tài liệu anh nhờ đâu rồi?”
Cậu ấy thản nhiên chỉ lên bàn làm việc phía ngoài và đáp:
– “Em để trên bàn anh rồi đó.”
Tôi bực.
Bước trở vào, tôi nghĩ mãi.
Khoảng cách từ bàn làm việc ngoài kia vào phòng trong nơi tôi đang ngồi, chỉ khoảng 2 mét, cách nhau một bức tường mỏng. Chỉ cần ba bước chân. Chỉ cần nghiêng mình một chút, cậu ấy có thể hoàn thành công việc trọn vẹn.
Nhưng cậu ấy đã dừng lại Giữa đường. Khi ngồi xuống bình tĩnh lại, tôi chợt nhận ra:
Trong cuộc đời, đôi khi người ta cũng dừng lại như thế. Có những mục tiêu tưởng rất gần. Có những cơ hội chỉ cần một chút nỗ lực cuối cùng. Có những ước mơ chỉ cách ta vài bước chân. Nhưng không phải ai cũng chịu bước tiếp.
Không phải ai cũng đủ kiên trì đi trọn con đường, dù chỉ còn một khoảng rất nhỏ.
Không phải vì họ không biết. Không phải vì họ không thể. Mà vì họ nghĩ rằng thế là đủ rồi.
Họ tưởng rằng để tài liệu trên bàn là đã xong việc, cũng như trong đời - họ tưởng rằng vài cố gắng ban đầu đã đủ để thành công, đủ để người khác tự tìm đến, đủ để mọi chuyện tự hoàn thiện.
Nhưng sự khác biệt giữa người làm nên việc lớn và kẻ dở dang, đôi khi, chỉ nằm ở ba bước chân cuối cùng.
Ba bước chân - nghe thì đơn giản. Nhưng có những người đi cả đời vẫn không tới.
Bởi mỗi bước chân ấy, là một phép thử: về ý thức, về trách nhiệm, về sự thấu hiểu người khác, và về bản lĩnh dứt khoát với chính mình.
Bước một - nhận ra việc cần làm.
Bước hai - hành động đúng lúc.
Bước ba - làm trọn vẹn tới cùng.
Nghe thì dễ. Nhưng đi được hết cả ba bước ấy, xuyên suốt những năm tháng đời người, mới là điều khó.
Hôm ấy, tôi không trách cậu nhân viên nữa. Tôi chỉ tự nhủ:
“Mỗi ngày, hãy tự hỏi mình - mình đã đi đủ ba bước chân chưa? Hay mình cũng đang dừng lại giữa chừng mà không nhận ra?”
Bởi khoảng cách giữa “gần như hoàn thành” và “thực sự hoàn thành”, đôi khi chỉ là ba bước chân. Nhưng đó lại là ba bước chân, nhưng đi cả một cuộc đời không đến.
#BaBuocChan, #DiDenCung, #KhongDungGiuaDuong, #LangNhinCuocSong, #TruongAnhTu, #TatLawFirm