Gọi ngay
0848.009.668
để Kết nối với Luật sư
Dạo này tôi viết nhiều hơn
1 tháng trước Chuyện nghề - chuyện người

Dạo này tôi viết nhiều hơn

Không phải vì tôi RẢNH. Cũng không phải vì tôi nghĩ mình có điều gì ĐẶC BIỆT để kể. Chỉ là… đến một lúc, tôi thấy nếu KHÔNG VIẾT, thì những điều mình từng NGHĨ, từng TRẢI, từng TIN sẽ RƠI RỤNG. Hồi còn 20, tôi hay NGHĨ MỘT MÌNH, những ý nghĩ bật lên lúc khuya, những câu hỏi thoáng qua khi đứng đèn đỏ, có lúc là một cảm xúc rất mạnh, rất thật, nhưng rồi… ĐỂ ĐÓ.

Mục lục

Không viết, không kể, không GÓI lại điều gì cả. Mọi thứ cứ thế trôi qua, không vết tích. Cùng lắm là thả vài câu với một người thân quen nào đó, rồi tan. Nhẹ như KHÓI.

Nhưng rồi TUỔI 30 đến nhanh hơn mình tưởng. Và tôi chợt hiểu, nếu không GHI LẠI, không VIẾT RA, không CHẮT LỌC và ĐẶT LẠI BẰNG CHỮ, thì tất cả những gì mình đã đi qua, dù quý đến đâu, cũng sẽ BIẾN MẤT như chưa từng tồn tại. Những lần thất bại mình đã âm thầm vượt qua. Những người từng là TẤT CẢ rồi rẽ ngang. Những khoảnh khắc không ai biết nhưng lại định hình một phần CON NGƯỜI mình. Nếu không viết, tất cả sẽ dần MỜ – rồi MẤT.

Tôi viết không phải để TRUYỀN CẢM HỨNG, cũng không mong ai phải học điều gì từ tôi. Tôi viết trước hết là để HIỂU CHO RÕ những điều mình đang nghĩ. Có nhiều thứ trong đầu tưởng như RÕ RÀNG, nhưng đến khi viết ra mới thấy nó còn MƠ HỒ, RỐI RẮM. VIẾT là cách tôi buộc bản thân phải NGHĨ ĐẾN TẬN CÙNG. Và khi viết xong, tôi mới có thể ĐÓNG GÓI điều đó lại – thành một điều gì đó có HÌNH, có KHỐI, có thể CẦM LÊN và nếu cần – có thể TRAO ĐI.

Tôi viết như một cách TỰ CHẤM LẠI TỪNG ĐOẠN ĐƯỜNG mình đã đi qua, để biết mình từng NGHĨ GÌ, từng TIN GÌ, từng HỌC ĐƯỢC GÌ. Để nếu một ngày nào đó mình QUÊN, vẫn còn một BẢN SAO nào đó nằm lại đâu đó, và nếu ai đó tình cờ đọc, có thể thấy trong đó một chút ĐỒNG CẢM. Chỉ cần một người, ở đâu đó, đọc và nghĩ: “À, HOÁ RA MÌNH KHÔNG MỘT MÌNH.” Vậy là đủ.

Và có lẽ, hơn hết, tôi viết… để lại. Cho CON CHÁU tôi. Cho những NGƯỜI ĐẾN SAU tôi. Để nếu một ngày nào đó, chúng muốn hiểu ÔNG – hay CHA – đã từng nghĩ gì, từng sống ra sao, thì sẽ có thứ để ĐỌC, để HÌNH DUNG, để BIẾT. Không phải là điều gì HUY HOÀNG. Chỉ là ĐỜI SỐNG THẬT. Là những điều tôi từng TIN LÀ ĐÚNG, trong lúc ấy. Là những NGÃ RẼ tôi đã chọn, những CÂU HỎI tôi từng day dứt, những BÀI HỌC tôi từng ĐAU mà rút ra, những MẢNH NIỀM TIN tôi không muốn bị cuốn trôi cùng năm tháng.

VIẾT – cũng là một cách tôi GIỮ LẠI MÌNH, cho chính tôi. Và cũng là cách tôi GỬI MÌNH ĐI, cho người khác. Không cần ai khen. Không cần được nhớ. Chỉ cần một ai đó, một ngày nào đó, MỞ RA, đọc, và thấy gì đó trong đó DÀNH CHO HỌ.

Nếu bạn đang mang trong lòng một điều gì đó chưa nói thành lời – ĐỪNG ĐỂ ĐÓ. VIẾT ĐI. Không cần HAY. Không cần DÀI. Chỉ cần THẬT. Vì biết đâu, CHÍNH BẠN – hoặc một người nào đó bạn chưa từng gặp, sẽ cảm ơn, vì bạn đã không IM LẶNG.

#LamNhanhVietNhanhSongCham #LangNhinCuocSong #GocNhinTAT #TruongAnhTu #TatLawFirm #TuTràoNhẹNhàng #VietDeKhongRoiRung

Phone Zalo Messenger